onsdag 17. oktober 2012

Hội Nghị Trung Ương VI CSVN



Hội Nghị Trung Ương VI CSVN  Vở Kịch Ðã Hạ Màn.

Sau hai tuần họp kín, Hội nghị Trung ương 6 của đảng Cộng sản Việt Nam (CSVN) đã kết thúc hôm 15-10-2012 tại Hà Nội. Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng, kẻ chủ trì Hội nghị, “hùng hồn” công bố tinh thần “tập thể đóng cửa bảo nhau” đã thắng lợi: “Qua kiểm điểm tự phê bình, phê bình và lắng nghe ý kiến góp ý của cán bộ, đảng viên, nhân dân, tập thể Bộ Chính trị, Ban Bí thư và từng đồng chí Uỷ viên Bộ Chính trị, Ban Bí thư đã nhận thức sâu sắc hơn, đầy đủ hơn những ưu điểm và nhất là khuyết điểm của mình; phân tích, làm rõ nguyên nhân của các khuyết điểm, hạn chế, từ đó đề ra các biện pháp sửa chữa, khắc phục. Các đồng chí Bộ Chính trị, Ban Bí thư đều hết sức thấm thía, day dứt trước những thiếu sót, khuyết điểm, tự nhận thấy phải nghiêm khắc với mình hơn, không ngừng học tập, rèn luyện để nâng cao trình độ hiểu biết, đổi mới lề lối làm việc; gương mẫu giữ gìn đạo đức, lối sống; đoàn kết, gắn bó hơn trong Bộ Chính trị, Ban Bí thư, hoàn thành tốt chức trách, nhiệm vụ được giao” (Phát biểu bế mạc). 

Thế nhưng bất chấp mọi dự đoán của công luận  không một đảng viên nào bị kỷ luật, dù Hội nghị này đã được triệu tập do có vô số sai lầm và tội ác do nhiều đảng viên chóp bu gây nên. Nguyễn Phú Trọng ra chiều khiêm tốn nói: “Để giữ nghiêm kỷ luật trong Đảng, góp phần giữ gìn uy tín, hình ảnh thiêng liêng của Đảng và làm gương trong toàn Đảng, Bộ Chính trị đã thống nhất 100% đề nghị Ban Chấp hành Trung ương cho được nhận một hình thức kỷ luật và xem xét kỷ luật đối với một đồng chí Uỷ viên Bộ Chính trị”. Thế nhưng trong Thông báo Hội nghị đưa ra tiếp đó có đoạn: … Sau khi thảo luận, cân nhắc nhiều mặt, Ban Chấp hành Trung ương đã bỏ phiếu quyết định không kỷ luật Bộ Chính trị và một đồng chí trong Bộ Chính trị”. 

Điều này khiến người ta nhớ lại việc Phó Thủ tướng thường trực Nguyễn Sinh Hùng (trong báo cáo tại phiên khai mạc kỳ họp Quốc hội thứ 9 sáng ngày 21-03-2011) cho hay Bộ Chính trị đã quyết định không xử lý kỷ luật với các tập thể, cá nhân trong Chính phủ liên quan đến tình hình sai phạm khủng khiếp ở Vinashin. Quyền lực tuyệt đối thì tham nhũng tuyệt đối nhưng cũng tuyệt đối bất khả xâm phạm! Làm lãnh đạo Cộng sản sướng thật!
Đài BBC, trong bản tin ngày 15-10-2012, cho biết Hội nghị có 5 điều đã đạt và 5 điều chưa xong. Năm điều đã đạt, trước hết là “thành công của sự trở lại bình thường… và điểm nhấn của thành công này là lời ‘thành thật nhận lỗi trước toàn Đảng, toàn dân’ vì những sai lầm nghiêm trọng làm kinh tế ảm đạm, doanh nghiệp lao đao, nồi cơm của hàng triệu người bị bể chỉ trong vài năm qua. Rõ ràng Giáo sư Trọng phải là người có dũng khí, bản lĩnh chính trị cao và làm chủ hoàn toàn nghị trình của Hội nghị 6 mới cho ra được lời xin lỗi đó”. Thì cũng chẳng khác gì Hồ Chí Minh, khi lãnh tụ này chỉ nhỏ vài giọt nước mắt là đủ sau vụ giết chết nửa triệu người dân trong Cải cách Ruộng đất! Điều thứ nhì là “quyết tâm xử lý các vụ việc trong ngành ngân hàng gây chấn động cả nước thời gian qua” bằng “việc nêu đích danh các nhân vật từ Nguyễn Đức Kiên, Trần Xuân Giá, Lý Xuân Hải, Dương Chí Dũng... trong thông báo của Trung ương”. 
 
Phải chăng quyết tâm xử lý này là quyết tâm kiểu vụ tham nhũng PMU 18 năm 2008, vụ hối lộ tiền polimer năm 2009, vụ xà xẻo Ngàn năm Thăng Long năm 2010, vụ vỡ nợ Vinashin năm 2011, vụ ve chai Vinalines năm 2012, trong đó hoặc giam tù người tố cáo, hoặc thả lỏng người nhận hối lộ, hoặc xù nợ nước ngoài, hoặc bắt nhân dân gánh chịu thiệt hại…??? Thứ ba là “điều chỉnh hành vi của gia đình, vợ con và người thân”, Hội nghị cũng gián tiếp xác nhận nạn bè phái, bảo kê chính trị, con ông cháu cha không chỉ còn là một thông lệ xã hội mà đã trở nên tệ nạn mang tính lũng đoạn kinh tế và chính trị Việt Nam ở mức cao nhất, tức là trong chính các Ủy viên Trung ương Đảng”. Điều này đâu phải được nêu ra lần đầu. Ngày 01-11-2011, Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng đã ký Quy định số 47-QÐ/TW của Ban Chấp hành Trung ương, nói rõ 19 điều đảng viên không được làm, trong đó “có hành vi để bố, mẹ, vợ (chồng), con, anh, chị, em ruột thực hiện các dự án, kinh doanh các ngành nghề thuộc lĩnh vực hoặc đơn vị do mình trực tiếp phụ trách trái quy định” (điều 8). 
 
Nạn “gia đình trị”, “con ông cháu cha”, “con cháu các cụ cả” là một truyền thống lâu đời của mọi đảng CS trên toàn thế giới. Thế giới tư bản thì quyền nằm trong tay chính phủ còn tiền nằm trong tay nhân dân. Nhưng thế giới cộng sản, đảng và nhà nước nắm cả quyền lẫn tiền thì cha ghế ngồi lớn dại gì chẳng tạo cho con túi tiền to. Điều thứ tư là “ngôn ngữ của Hội nghị cho thấy một sự linh hoạt hơn, thậm chí dân chủ nội bộ được nới rộng ít nhiều”. Nới rộng ít nhiều dân chủ nội bộ, tại sao với bản cáo trạng hơn 300 trang nhắm vào viên Thủ tướng, với cuộc bỏ phiếu tín nhiệm trong đó Nguyễn Tấn Dũng chỉ được 04/14 phiếu của Bộ Chính Trị và 20% phiếu của Ban Chấp hành Trung ương (theo Quan Làm Báo), nhưng rốt cuộc vẫn tại vị cho hết nhiệm kỳ? Phải chăng đàng sau có bàn tay lông lá của Trung Nam Hải, có quyền uy tối thượng của Tập Cận Bình mà Nguyễn Tấn Dũng đã gặp hôm 20-09 tại Quảng Tây? Điều thứ năm là “việc xác nhận công khai ý tưởng đã được nói đến từ lâu rằng các tập đoàn kinh tế, các tổng công ty của nhà nước phải được cấu trúc lại theo mô hình công ty mẹ – công ty con và hàng năm chúng phải được kiểm toán”. 
 
Giọng điệu này chẳng mới mẻ gì, nó đã có ít nhất từ năm con tàu Vinashin vỡ nợ và đến nay thì hoàn toàn chìm hẳn, bên cạnh những  tổng công ty, đại tập đoàn đang ngắc ngoải chờ chết do chủ trương “quốc doanh chủ đạo”, cái chủ trương điên khùng mà Nguyễn Phú Trọng vẫn nhất quyết theo đuổi: “Trung ương tiếp tục khẳng định vai trò nòng cốt của doanh nghiệp nhà nước” (Bài phát biểu). 
Với 5 điều chưa đạt, BBC xem ra khách quan hơn. “Thứ nhất là dù họp nội bộ căng thẳng, Đảng vẫn phải nêu ra ‘các thế lực thù địch, phá hoại’ làm lý do để nêu cao ‘tình đồng chí’ trong vụ đề nghị xử lý kỷ luật nội bộ đã nêu chức danh, chỉ thiếu nêu tên của một ủy viên Bộ Chính trị. Trên thực tế, từ nhiều năm qua, chưa có thế lực bên ngoài nào phá hoại tới mức làm sụt cả tăng trưởng kinh tế hoặc gây ra các vấn đề chính thông báo nêu ra, từ khủng hoảng ngân hàng, nợ xấu, tai nạn giao thông đến tệ nạn xã hội. Những thông tin công kích cá nhân lãnh đạo thời gian qua cũng xuất phát từ nội bộ, không phải từ đài báo nước ngoài hay những tổ chức của người Việt ở hải ngoại vốn phần lớn thiếu tin trong nước”. 
 
Quả đúng như thế, đổ thừa, thoái thác trách nhiệm là quán tính của đảng Cộng sản, vốn giàu tự ái, hết sức tự cao, rất mực tự đại, chẳng bao giờ biết thực tâm xin lỗi và thực sự sửa lỗi. Thành ra chỉ có việc thay thế nó thôi, như thế giới Đông Âu đã làm. 
 
Thứ hai là “Thông báo bế mạc Hội nghị viết, "Bộ Chính trị cũng đã gợi ý kiểm điểm sâu hơn về một số nội dung đối với 56 tập thể và một số cá nhân thuộc diện Bộ Chính trị quản lý", cho thấy các tin đồn đoán về ‘cuộc chiến cung đình’ là có thực và sẽ còn tiếp diễn”. Thanh trừng, sát phạt đổ máu hay chỉ đổ ghế là điều tự nhiên của một chính đảng và chế độ đứng trên luật pháp, dựa trên phe phái và xây trên bạo lực. Thành ra các hội nghị đấu đá phê bình, tranh giành quyền lực của cái đảng đang quản lý xã hội, cai trị nhân dân, bao giờ cũng thoát khỏi cái nhìn của nhân dân và xã hội. 
 
Thứ ba là “doanh nghiệp nhà nước vấn sẽ đóng vai trò nòng cốt dù chúng bị cấm đầu tư dàn trải”. Ý kiến của biết bao chuyên gia kinh tế, kinh nghiệm của vô vàn hiện thực cay đắng, thất bại của hàng ngàn cơ sở kinh tế quốc doanh vẫn không làm cho đảng Cộng sản mở mắt, bởi lẽ mắt họ mở ra chỉ thấy các doanh nghiệp nhà nước là nơi để thân nhân cán bộ, con cháu đảng viên tràn vào chiếm giữ, độc quyền kinh doanh, mau chóng sang giàu và nếu có làm ăn thất bát thì đã có nhân dân nai lưng trả nợ. Sức dân là vô tận mà! Thứ tư là “Luật Đất 2003 sẽ được điều chỉnh nhưng về nguyên tắc thì Nhà nước sẽ vẫn toàn quyền quyết định chuyện thu hồi đất của dân cho các công trình quy hoạch. Dù cách bồi thường có thể điều chỉnh khi cưỡng chế đất của dân nhưng đây sẽ vẫn là điểm nóng kinh tế – xã hội không có hướng giải quyết”. 
 
Quả thế, hôm 11-10-2012, nhiều ý kiến tại hội thảo “Tham vấn cộng đồng về dự thảo luật Đất đai sửa đổi” do OXFAM (Liên minh Quốc tế các Tổ chức tìm giải pháp bền vững cho nghèo đói và bất công) diễn ra tại Hà Nội đã bày tỏ nỗi lo dự thảo sửa luật Đất đai sẽ không phù hợp với cuộc sống, chẳng đáp ứng mong mỏi của đại đa số người dân. Hầu hết các chuyên gia, luật sư nhận xét: dự thảo luật chưa thay đổi về chính sách mà chỉ về chi tiết, sửa sang câu chữ, thậm chí thụt lùi. “Nó chỉ đứng trên quyền lợi Nhà nước chứ không đứng về phía người dân. 
 
Quyền của Nhà nước được nhấn rất mạnh, như quy định quyền giao đất, quyền cho thuê đất được giao cho chủ tịch UBND cấp tỉnh thay vì UBND như trước”, ông Đặng Hùng Võ, cựu thứ trưởng bộ Môi trường-Tài nguyên phát biểu. Theo chuyên gia này, việc trao quyền từ tổ chức sang cá nhân chắc chắn khiến tham nhũng sẽ nhiều hơn (theo SGTT 14-10-2012). Thứ năm là “chủ trương đổi mới toàn diện giáo dục nhưng vẫn theo định hướng xã hội chủ nghĩa, một học thuyết cũ kỹ, mơ hồ và không phù hợp với hội nhập quốc tế. Hỗ trợ giáo dục, nhân tài vẫn căn cứ vào tiêu chuẩn giai cấp (xuất thân công nhân, nông dân), hay dân tộc thiểu số thứ không mang tính chuyên nghiệp”. 
 
Cái thứ triết lý giáo dục chết tiệt này từ bao lâu nay đã gây tai họa vô vàn cho đất nước, như tạo ra nạn học sinh ngồi nhầm lớp, có thói quen gian dối bài vở, cư xử bạo hành, hạnh kiểm vô lễ, nạn hàng vạn trẻ thơ bị thất học hay phải bỏ học vì học phí ngất trời và phụ phí đủ loại, nạn giáo viên đứng nhầm bục, thiếu tư cách mô phạm như cho điểm giả, dùng bạo lực, gạ tình dục, buộc học thêm để moi tiền phụ huynh, cấm cản học trò bày tỏ lòng yêu nước, nạn sinh viên ngang nhiên sống thử, tốt nghiệp rồi thất nghiệp, nạn giáo sư tiến sĩ cả hàng chục ngàn nhưng khả năng kém, bằng cấp giả, phát minh quốc tế đếm trên đầu ngón tay. 
Hội nghị Trung ương 6 với bao cam kết chắc nịch, hứa hẹn hùng hồn, dự tính vĩ đại rồi đây cũng sẽ đi vào quên lãng và vô hiệu như mọi hội nghị trung ương khác. Chỉ có những kẻ được thoát nạn bay ghế, được xí xóa lỗi lầm, được xóa bài làm lại, được lường gạt nhân dân một lần nữa là hí hửng và đắc chí thôi. Riêng đất nước và nhân dân vẫn tiếp tục rên siết dưới ách độc tài, vẫn gánh chịu suy thoái khủng hoảng, vẫn lầm lũi kiếm sống qua ngày, vẫn nơm nớp vì nạn công an côn đồ, cán bộ trời con, đảng viên lãnh chúa và nhất là nạn ngoại thù và nội thù cấu kết xóa sổ quốc gia. 
 
BBT.

Ingen kommentarer: