lørdag 26. januar 2013

Cộng Sản Còn Gieo Tội Ác


Trong một lần đi chơi xa, ghé thăm bạn văn nghệ ở Duy Xuyên, Quảng Nam, sau một hồi bù khú, ông gọi thêm ông bạn thân của mình tới nhậu và cho tôi biết trước là ông bạn này sáu mươi tuổi, tương đương với tuổi của tôi, nhưng khác tôi về chính kiến, nói chung là một trời một vực. Đúng như lời giới thiệu, ông bạn mới đến là giảng viên trường đảng thuộc chi bộ đảng Cộng sản huyện Duy Xuyên.

Qua nói chuyện, khách quan mà nói, ông này chịu đọc sách, chịu nhìn ra ngoài, hiểu biết về tình hình thế giới, và ông ta cũng thừa nhận là chủ nghĩa Cộng sản không còn phù hợp với nhân loại. Nhưng gần cuối buổi nói chuyện, ông đưa ra một kết luận làm tôi nín cười không được: "Mấy anh là dân tư bản hay gì đó, mấy anh nói những học thuyết cao siêu, tui thì khác, tui là thầy giáo trường đảng, tui chỉ cần nói cho những nông dân chân lấm tay bùn nghe và tin đảng là được rồi, cái đó mới quan trọng, cái đó mới thiết yếu và con người!".
Tôi thì cố nín cười, còn ông bạn thì nổi quạu, hỏi: "Ông xem tụi tui là hạng người nào mà nói năng vớ va vớ vẩn thế? Ông là thầy giáo, ông được nhân dân đóng thuế để ăn học, để sống, hơn nữa, ông là bạn thân tui, ông ăn nói thế không sợ tui mất mặt sao?".

Ông giảng viên trường đảng chống chế: "Thì tui nói vậy có chi sai, tui mở mang kiến thức cho nông dân, cho họ thêm kiến thức, họ tiếp thu được mới thấy tui nói hay, mới nghe, mới vỗ tay chứ!".

Ông bạn tôi đập bàn: "Ông đã nói họ nghe những gì nếu không phải là ba cái bài giảng về tính ưu việc của đảng Cộng sản mấy ông, nào là chế độ dân chủ là nhất trong các chế độ, rồi là đảng đã mang ánh sáng đến cho dân tộc, v.v và v.v. Toàn là ba thứ lý luận giẻ rách!".

Thấy tình thế căng thẳng, tôi chuyển sang trầm một chút, và phân tích cho anh ta thấy anh ta đã sử dụng lý luận giẻ rách như thế nào. Thứ nhất, nông dân là ai? Có thể nói họ là một tầng lớp nghèo khổ vào bậc nhất trong xã hội Việt Nam, và cơ hội học hành, phát triển tri thức của họ cũng rất thấp vì suốt bốn mùa bán mặt cho đất bán lưng cho trời. Trong trường hợp của ông giảng viên trường đảng, ông đến giảng dạy cho nông dân thì ông giảng dạy cái gì? Đương nhiên ,nếu ông ta giảng dạy cho nông dân kỹ thuật làm vườn, kỹ thuật canh tác nông nghiệp hoặc mở rộng ra một chút là mô hình làm kinh tế vườn, ao, chuồng VAC hoặc cao hơn một chút là VACI: vườn, ao, chuồng, internet chẳng hạn! Nhưng ông ta không bao giờ dám dạy mô hình thứ hai, vì nếu nông dân biết internet, hiểu được thế giới, thì không chừng họ lại nghĩ ra một mô hình chăn nuôi mới: nuôi đảng viên Cộng sản lấy phân bón vườn, lấy thịt xuất khẩu sang Trung cộng để thu lợi nhuận! Nhưng đó chỉ là giả sử, chứ ông bạn suốt ngày học thuộc làu ba cái lý luận giẻ rách kiểu Trần Đăng Thanh để kiếm cơm thì móc đâu ra kiến thức mà dạy nông dân những mô hình kinh tế đó!

Và, đây cũng chính là mấu chốt của tội ác, người nông dân Việt Nam vốn đã quá khổ sở vì công việc kiếm cơm, thiên tai, nghèo khổ mà hằng đêm, đảng Cộng sản cứ dộng cái loa sắt ngoài gốc mít, ngoài ngã ba, trên cột điện, trên nóc lò gạch cũ để ra rả tuyên truyền, giờ còn thêm ông thầy đảng về làng, bắt họ mỗi đêm phải ra học tập, phải cố chống mắt lên mà nghe, hiểu hay không hiểu cũng cứ vỗ tay, vỗ tay để được yên thân, vỗ tay để ông thầy nói mau mà còn về ngủ, mai vác cuốc ra đồng tiếp. Đương nhiên, vẫn có người nghe, có người bị thuốc, bị lừa và tin rằng đảng cộng sản mang đến điều tốt đẹp cho nhân dân. Họ tin vì họ chưa bao giờ được đọc, được nghe về những nền dân chủ trên thế giới, chưa bao giờ suy nghĩ, tư lự về khái niệm dân chủ. Thậm chí, trong câu chuyện lịch sử mà họ gói gém của cha mẹ để lại cũng quanh quẩn mấy luận đề như: Ngày xưa nhà mình khổ lắm, không có cái để ăn, cha đi làm mướn cho ông địa chủ A, bác con đi giữ trâu cho cụ Nghè B, cứ như thế, họ hình dung thế giới là những cái chuồng trâu, bây giờ có Cộng sản về, bác mình khỏi phải giữ trâu cho cụ nghè, cha mình khỏi ở đợ cho ông địa chủ. Họ không hề hay biết rằng thế giới đã tiến rất xa trên con đường văn minh!

Lẽ ra, là người có học, có hiểu biết, ông bạn giảng viên nên chỉ cho họ thấy thế giới đã tiến bộ ra sao, người nông dân Việt Nam lạc hậu so với nông dân các nước trên thế giới như thế nào, và ông ta phải dành thời gian nói mấy chuyện giẻ rách để kể chuyện cười cho bà con nông dân xả hơi, bồi bổ kiến thức nông nghiệp cho bà con. Đằng này, ông ta lại tiếp tục nhồi nhét thứ chủ nghĩa vô đạo vào đầu óc bà con, đẩy người nông dân trở về thời mông muội, cả tin và tiếp tục ôm nỗi lạc hậu, u ám của mình. Như vậy là gì nếu không phải là tội ác?

Chưa dừng ở đó, anh cần phải nhớ rằng anh là người có chữ, có hiểu biết, anh phải thuyết phục được người hiểu biết thấy anh có lý, thấy anh đúng mới là chuyện quan trọng, chứ anh mang cái gọi là sự hiểu biết của anh để bu lu bu loa với bà con về chế độ anh đang ăn lương mà ngay cả anh còn thấy nó lạc hậu, không xài được nữa, thì đó không còn là lừa dối mà là tội ác!

Đẩy vấn đề đi xa hơn một chút, anh phải nói dối vì cấp trên anh bắt anh phải làm thế, cấp trên của anh lừa dối vì cấp trên nữa, cứ như thế lên dần đến trung ương, cả một bộ máy lừa đảo, dối trá, tồn tại dựa trên sự bịp bợm và xu phụ một chính thể bịp bợm đàn anh ở phương Bắc. Suy cho cùng, đó là tiếp tục gieo tội ác với dân tộc. Thử hỏi, đảng Cộng sản, bao giờ hết gieo tội ác, bao giờ ngươi mới tỉnh ngộ mà câm mồm? Câu hỏi này, chẳng khác nào hỏi một con trâu bao giờ nó thôi ăn cỏ, vì ngươi là đảng Cộng sản, chuyện cộng sản gây tội ác cũng như trâu biết ăn cỏ, vậy thôi!

Tội ác thông thường, dễ nhìn thấy, dễ kết tội là hãm hiếp, cướp của, giết người. Còn một loại tội ác tinhh vi hơn đó là âm mưu lừa dối, bịp bợm với thái độ xảo quyệt để xô đẩy giam hãm con người trong vòng ngu dốt, u tối, mê muội hầu dễ sai bảo, điều khiển chỉ để phục vụ cho một thiểu số. Và đây chính là mục đích và hành động của CS.Vậy CS là tổ chức được khai sanh ra để gây tội ác,gieo tội ác cho nhân loại. Như vậy chúng ta hãy cùng nhau khai tử nó đi, giết nó đi để làm trong sạch thế giới này! 

Minh Tâm.

Ingen kommentarer: